“Iliad” của Homer được coi là trụ cột của văn học phương Tây cổ đại. Đó là những bản trường ca của binh lửa và giáo gươm. Ở đó những kẻ nhút nhát và rụt rè trước chiến trận mới chính là đối tượng bị dè bỉu. Thế nhưng, Homer không cổ súy cho chiến tranh mà dùng chiến tranh để thử thách con người. “Iliad” gồm hai mươi bốn khúc ca, kể một giai đoạn ngắn năm mươi ngày trong năm thứ mười của cuộc chiến tranh thành Troie, với câu chuyện xoay quanh về mối bất hòa giữa vị tướng kiệt xuất Achilles của Hy Lạp và thống soái Agamemnon.
Đời sống xã hội Hy Lạp cổ đại cũng được phản ánh một cách chân thực trong tác phẩm, trong đó có thể thấy quá trình diễn biến từ chế độ thị tộc đến sự hình thành thành bang của chế độ nô lệ, đồng thời ca ngợi các nhân vật anh hùng kiệt xuất của phía Hy Lạp như Achille, của phía Troie như Hektor. Tác phẩm là biểu tượng miêu tả số phận nhân loại hoàn toàn do định mệnh đưa đẩy.
Tuy nhiên, điều đặc biệt và thú vị hơn cả là sự tương tác giữa thần và người trong thiên sử thi này. Các thần Hy Lạp mang hình dáng con người, khác với các nền văn minh đương thời khác như văn minh Ai Cập cổ đại. Họ không phải là những đấng toàn năng vô biên. Bên cạnh đó, các vị thần cũng có những “thói hư tật xấu” như con người bình thường.
Qua đó, tác giả thể hiện ý tưởng sâu xa rằng vũ trụ mang vẻ đẹp và huyền bí của con người, con người chính là trung tâm của vũ trụ. Cuộc chiến thành Troie được các vị thần bắt đầu, can thiệp và kết thúc, nhưng trong hành trình trở về của Odyssey thì quyền tự quyết định vận mệnh của cá nhân mới là yếu tố chủ đạo.
Iliad là tác phẩm đặc sắc của Homer. Nó là một bản anh hùng ca, ca ngợi cuộc chiến đấu giữa người Hy Lạp và người thành Troy. Tác phẩm gồm 24 khúc ca, khúc ca mở đầu đã khái quát nội dung cụ thể, có giới hạn của tác phẩm: “ Cơn giận của Asin”, bao hàm 15.693 câu thơ. Tác phẩm không thuật lại hoàn toàn cuộc chiến 10 năm thành Troy, mà nó chỉ thuật lại một giai đoạn ngắn, 50 ngày cuối của năm thứ 10 của cuộc chiến Hy Lạp- Troy.