Nhiều năm tháng đã qua, người ra đi đã hòa xác thân làm nên dáng hình đất nước, người ở lại không biết trong trí nhớ mơ hồ tuổi tác, có còn nhớ về những năm tháng chờ đợi, hạnh phúc và khổ đau. Có thể một ngày không ai còn biết về cuộc đời họ. Những cuộc đời như vậy “đã hóa núi sông ta”.