Listen

Description

Có lẽ bài này sẽ không giống với những bài nhạc buồn anh đã từng viết
Sẽ không nhịp trống, không lời ca, chỉ còn cảm xúc bao ngày qua
Bởi trong anh đã mệt rồi không thể đuổi kịp theo nhịp nữa
Nhịp beat thật chậm làm mọi thứ lắng đọng thành cơn mưa
Rơi… mắt cay vì “mưa” hay “mưa” ở trong tim
Hay vì em là gió làm khoé mi cay dù đau nhưng vẫn phải kiềm
Để người ta không thể thấy rõ nỗi đau này
Để người ta có tiếp bước bên hạnh phúc mới về sau mãi
Liệu có bao giờ em dừng lại nghĩ về anh chưa
Nghĩ về bao ngày qua tình cảm anh trao đổi lại từ em niềm đau xưa
Anh không trách em đâu vì yêu mà đâu dứt được
Giống như “anh thương em” ôm trọn nỗi nhớ vào bài nhạc này vậy
Lặng đi trước lời em nói “Em không thể quên được người ấy”
Rồi em cất bước ra đi hỏi làm sao anh nở nụ cười đây?
Em bước vào đời anh mang cho anh niềm tin kia
Và sau đó bỏ lại hồi ức rồi rời đi, chỉ thế thôi sao?
Em nói đi chứ
Câu nói đó giống như bảo rằng tất cả thời gian qua là vô nghĩa vậy
Và rồi câu xin lỗi của em, em xin lỗi vì đã làm tổn thương anh
Không đâu… lỗi lầm không phải ở em mà, tất cả là thuộc về anh
Vì yêu thật lòng nên tổn thưởng thật nhều
Vì anh không thể làm cái bóng để xoá đi vùng ký ức khắc tên cậu ta trong con tim em
Vì anh không đủ lớn để có thể mang hạnh phúc ấy
Vì anh quá nhỏ bé chỉ là một hạt cát mang theo niềm đau của những người đi qua vứt lại mà thôi
Và còn em đó
Là chòm sao Thiên Bình toả sáng ngoài bầu trời kia, thì làm sao mà anh chạm tới đây
Và rồi 1 năm sau đó, em quay tìm lại nơi này
Nắm lại đôi tay mà em đã từng buông năm ấy
Nhưng mà… Em biết không?
Anh cứ ngỡ đâu sau tất cả sóng gió ta trở về với nhau
Trở về lại nơi bình yên biển xanh, trở về lại nhưng phút ban đầu
Nhưng có lẽ đó chỉ là tưởng tượng anh thôi
Chắc do nỗi niềm anh mang một năm qua làm anh đã khác rồi
Em về đây đúng ra anh rất hạnh phúc có phải không?
Nhưng mà tại sao cảm giác đó không tồn tại ở trong lòng
Tuỳ là vậy vẫn chấp nhận nắm lại tay em thêm lần nữa
Để có thể hoàn thành danh nghĩa vị trí từng đứng của năm xưa
Dù thừa biết con tim ta sẽ mãi chẳng thuộc về nhau mà
Dù biết ta chẳng hiểu nhau những anh vẫn cố giữ em đừng xa
Nhưng anh cảm nhận được vách ngăn của đôi ta
Rồi sự hờ hửng, vô tâm làm mọi thứ dần giờ đây trôi xa
Em… em có thấy tiếc không?
Nhưng anh không hồi đâu vì đã thương một ai đó thật lòng, em biết không?
Câu chia tay này anh nói ra, buông lơ mọi thứ chấp nhận mình đau
Và rồi em sẽ chẳng bao giờ cảm thấy khó thở thêm một lần nào nữa đâu