Listen

Description

Send us a text

NGƯỜI GỬI:  Huỳnh 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài

Em xin gửi chút tâm sự của mình như sau:

Em là nam, 23 tuổi.

Năm 2020, em học ngành Kỹ thuật điện, đến nay vẫn chưa tốt nghiệp vì chưa thi chứng chỉ tiếng Anh B1. (Khoá này học 1 tuần, phí 2 triệu rưỡi, khá dễ – nhưng em cứ tự biện lý do “chưa dư tiền” nên chưa làm.)

Hiện em có khoản nợ thẻ tín dụng 30 triệu, hạn trả đến 10/2026, nhưng em vẫn kiểm soát được, không quá lo.

Sau khi hoàn thành chương trình học (trừ B1), em đi làm công trình điện ở sân bay, chung cư, nhà phố… được 10 tháng thì nghỉ, ra chạy xe công nghệ đến nay 4 tháng.

Kế hoạch hiện tại của em:

•Tiếp tục chạy xe (thu nhập khoảng 500k/ngày) để trả nợ.

•Mỗi ngày tự học thêm.

•Sau Tết, apply vào Intel – nếu không được thì nộp các công ty khác để lấy kinh nghiệm.

Câu chuyện đáng tiếc

Tháng 7, em có cầm cho một anh đồng nghiệp (25 tuổi) chiếc laptop trị giá ~21 triệu, lấy 7 triệu, lãi 250k/tháng.

Vì từng làm chung, từng làm phụ rể cho đám cưới anh ấy, nên em tin tưởng, không cảnh giác, cũng không làm giấy tờ gì.

Em đóng lãi 2 tháng/lần, nhưng không nói rõ trước. 

Tháng 9, em đóng lãi 2 tháng và vẫn bình thường. Đến tháng 11, khi em nhắn hỏi để đóng tiếp và lấy máy về, thì anh ấy nói:

 

“Tại thấy em im lặng 2 tháng trời, nên anh bán lại cho cháu để nó đi học.”

Em rất sốc, vì anh ấy bán mà không báo một lời.Khi em nhắn cho vợ anh ấy, chị cũng nói tương tự. 

Em năn nỉ:

    “Anh chị bán bao nhiêu, em xin trả lại tiền và gửi thêm, giúp em chuộc lại máy – vì đó là công sức em dành dụm từng đồng khi còn đi học.”

“ Bán rồi sao đòi lại được, huống chi là người trong nhà, nói ra mắc công mang tiếng.” Chị trả lời

Em vừa buồn, vừa tiếc, vừa tự trách mình thiếu rõ ràng, thiếu kinh nghiệm. Định báo công an, nhưng vì không có giấy tờ, tài sản cũng không quá lớn, nên em đến cổng rồi lại đi về

Dù rất đau buồn nhưng em cố gắng áp dụng tinh thần khắc kỷ, cũng như tư duy quan sát sự việc tiêu cực hay tích cực là do chúng ta quyết định, nên e đã nghĩ là do lỗi em không rõ ràng, minh bạch, suy nghĩ quyết định non nớt mà ra, mất laptop với 7tr chứ không phải là mất trắng, 

mình mất đi 1 tài sản không quá lớn đến nổi phải suy sụp hay bỏ cuộc, mình còn tay chân, còn tư duy, còn kiến thức mình kiếm lại được, và quan trọng tự đúc kết ra bài học để tránh lặp lại và áp dụng vào cuộc sống sau này

Nhưng đôi khi thỉnh thoảng nghĩ lại em vẫn buồn 1 ít, “nếu như này”, “nếu như kia” thì sẽ không… cứ thỉnh thoảng lại bủa vây,  em chưa kể chuyện này với ai ngoài ông trời cả, vì kể với ô trời em được kể, được lắng nghe,… ( học lỏm theo Thầy)

Mong Thầy cho em xin lời khuyên ạ !