Dạ, em chào Thầy ạ!
Em viết thư này vào buổi sáng sớm, khi vừa tập yoga tại nhà xong ạ. Em là một khán/thính giả lâu năm của Thầy, trong một lần tình cờ nghe được giọng thầy, và...em bị nghiện giọng nói ấy 🤭. Và rồi như một thói quen, mỗi ngày em đều vào kênh của Thầy để xem (mà thực ra em nghe là chính, vì em mê giọng Thầy quá ạ - hic, khúc này sao giống tỏ tình quá 🥹).
Do em có một tuổi thơ không êm ả lắm. Cuộc sống mưu sinh khắc nghiệt cùng gánh nặng lo cho 4 đứa con khiến mẹ em luôn trong trạng thái cáu gắt, mỗi lời nói ra đều là gào thét, giận dữ, la mắng... và rồi em bị chứng dễ bị kích động khi bị người khác la rầy, để rồi sau đó em ray rứt lắm ạ.
Em cũng có thâm niên 9 năm "khởi nghiệp" 🤭 bán hàng rong ở 1 góc chợ từ lúc mới 8 tuổi. Một mình em lăn lóc ở lề đường, với những rổ nghêu óc nặng oạch, những lần "chạy công an" đi dọn dẹp lề đường. Mỗi lần thấy bóng dáng mấy chú công an từ xa, việc duy nhất em làm là chồng hết tất cả các rổ nghêu ốc lên, băng thẳng qua đường. Vì băng qua đường đột ngột nên không ít lần em bị xe tông, ngã sóng xoài, lăn lộn như diễn viên đóng thế vậy 🤭. Nghêu ốc, tập vở văng tứ tung trên đường. Lần nào cũng vậy, luôn có nhiều cô chú đi đường đỡ em dậy, phụ em gom hết đồ lại.
Cũng có lần em chạy không kịp, bị hốt hết đồ lên xe tải, em chỉ biết chạy theo vừa khóc vừa xin mấy chú trả lại cho em mấy quyển tập thôi, để em học bài tiếp ạ. Và có 1 chú công an lớn tuổi bảo chú tài xế dừng lại, đưa lại tập cho em.
Cuộc sống cứ vậy cho đến 1 ngày em bị 1 cô dụ và dẫn đi thật xa, năm đó em học lớp 8. Cô đến và nói mẹ em đóng tiền hụi, kêu em đi theo lấy tiền về. Vậy là em đi theo luôn vì... giọng cô ngọt lắm 🥹.
Trên đường đi, cô dừng lại nói chuyện với 1 nhóm thanh niên: "Ủa chị Bình, nay có hàng mới hả", cô nói "ờ, nhưng hàng này còn non lắm, ko bán buôn gì được đâu". Chắc trời phật hay ông bà độ em, sau khi cô bảo em đưa cô giữ bọc tiền bán nghêu giùm cho, thì cô kêu xích lô chở em về lại chỗ bán. Từ xa em đã thấy ba em ngồi chờ, khi em gọi "ba ơi, con về rồi nè", ba em khóc nức nở - lần đầu tiên em thấy ba khóc.
Sau này, em may mắn gặp anh chị Sếp và gắn bó hơn 10 năm. Chưa bao giờ anh chị lớn tiếng với em dù chỉ 1 câu. Em biết ơn sự dịu dàng mà mọi người dành cho em lắm ạ.
Nên là với Thầy, ban đầu em bị ấn tượng bởi giọng nói, sau nữa là thành nghiện và học được rất rất nhiều điều bổ ích. Trước đây khi còn đi làm văn phòng, em có vài thành công nhất định. Em hiểu những thành quả đó đến từ việc em hấp thụ và áp dụng các tư duy/kiến thức quý giá từ Thầy, cùng những quyển sách gối đầu nằm. Em thấy mình và các con thật may mắn khi có được sự dẫn dắt tuyệt vời của Thầy ạ.
Em đã nghỉ làm được vài năm, học thêm một số kỹ năng/nghề. Vài tháng trước em tính mở xưởng làm bánh, nhưng sau khi nghe tập: "Hai ngã rẽ thoát bế tắc" của Thầy, em quyết định chuyển hướng, dấn thân vào 1 dự án ấp ủ từ lâu. Việc nhiều, hiện tại chỉ mình em triển khai nên khá mệt, nhưng nhìn ngắm từng thành quả nho nhỏ, em vui lắm ạ.
Mọi thứ vẫn đang quá trình hình thành, em chỉ biết nỗ lực làm hết sức mình thôi ạ. Em cũng đã bắt đầu ngủ sớm lại rồi, nên mấy nay em thấy khoẻ và đẹp 🤭 hơn nhiều rồi ạ.
Em cảm ơn thầy thiệt nhiều, vì tất cả sự chân thành, tâm huyết mà Thầy dành tặng cho những khán/thính/độc giả như em.
Cho em "tỏ tình" Thầy lần nữa nhé ạ : Iu Thầy thiệt nhìu 🥰🥰🥰.
Em - Thanh Thủy.