NGƯỜI GỬI: An 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài
Em xin chào thầy và mọi người ạ. Em xin phép được gọi thầy là thầy vì với em tiếng gọi này làm em thấy nhiều thân thuộc, gần gũi lắm ạ.
Em xin phép được chia sẻ câu chuyện của em ạ. Em hiện 22 tuổi và đã tốt nghiệp đại học, ngành Sư phạm Toán. Lúc em học năm 3 ĐH, em có tham gia hoạt động Sinh viên nghiên cứu khoa học (một kì thi nhỏ ở khoa), sau đó em nhận được một lời ngỏ ý của thầy hướng dẫn của em (em xin phép gọi là thầy N), thầy muốn nhận em làm học trò hướng dẫn và gợi ý em học lên Tiến sĩ. Lúc đó, em đang hướng đến mục đích khác là ra trường rồi đi dạy kiếm tiền, ổn định kinh tế, chứ không tốn nhiều thời gian để học lên cao, nên em đã từ chối thầy. Em xin nói thêm là vì em có một công việc (dạy, trợ giảng) thêm ở ngoài, em thấy ổn với mức thu nhập mà nó mang đến, nên em mới có định hướng như vậy.
Sau đó khi em lên năm 4, em tham gia kì thực tập sư phạm, được thực sự trải nghiệm môi trường ở THPT thì em cảm thấy mình bị dội gáo nước lạnh. Kì thực tập mang đến cho em một cảm giác rất ngột ngạt. Dù rằng em rất tận hưởng thời gian em được đứng lớp giảng dạy, nhưng ngoài thời gian đứng lớp, em cảm thấy đều có một sự không ổn mơ hồ. Em nghĩ nó xuất phát từ việc em bị giáo viên hướng dẫn ở trường (em xin phép gọi là cô T) la trong lần đầu soạn bài. Lần đó, em bắt đầu đứng lớp ngày thứ 5, em gửi bài dạy bản Word cho cô vào thứ 7 tuần trước đó để cô xem trước, rồi tối thứ 3 em gửi cô bản PPT và nhờ cô xem và góp ý. Nhưng sau đó đến 9h tối thứ 4 thì em mới nhận được phản hồi rằng cô thấy không ổn ở rất nhiều chỗ, và em sẽ phải sửa liền để sáng lên lớp. Sau tiết dạy, em bị cô la vì chuẩn bị không tốt. Em thấy rất không vui, vì em đã gửi bài từ sớm cho cô nhưng cô không xem sớm, và sau đó tự cho rằng em không chuẩn bị tốt.
Sau đó, còn một lần nữa, em gửi cho cô hai PPT bài dạy vào sáng thứ 6 (bài em sẽ dạy vào thứ 2 và thứ 4) và cô yêu cầu em làm lại toàn bộ, vì không đạt. Nhưng cô không nói rõ với em nó không đạt làm sao. Những điều cô nói rất mơ hồ. Sau lần đó em cho rằng cô là người cầu toàn, muốn mọi thứ theo ý mình chứ không có một "tiêu chuẩn" cụ thể xác đáng cho mọi thứ. Và trong em chắc đã có sự căm ghét điều đó.
Từ lần đó, em thấy mình giao tiếp với cô rất khó khăn. Trong em dường như tự tạo với cô một khoảng cách. Trong các lần soạn bài, em đều thấy rất tệ và nặng nề, em cảm giác rằng dù mình có cố gắng tốt lên thì cô vẫn sẽ như vậy, mọi thứ vãn sẽ tệ.
Ngoài ra, qua thông tin em nghe từ các bạn và mọi người, em không biết từ bao giờ, trong đầu em ghim vào những ý nghĩ rằng: "Môi trường THPT là vậy, phải biết khéo léo ứng xử", rồi "giáo viên hướng dẫn bận rộn, mình phải tự biết lo liệu, không trách cô được". Hình như em đã nghe được rất nhiều lời qua tiếng lại về vấn đề giao tiếp với nhau giữa các giáo viên ở THPT. Nào là tính cạnh tranh cao, nào là mâu thuẫn phức tạp, do đó phải biết khéo léo, phải biết nhẫn nhịn, vân vân. Dần dần em thấy chán ghét tất cả mọi thứ ở trường. Em thấy rằng đây rõ ràng là thiếu chuyên nghiệp.
Em đã định bỏ ngang kì thực tập. Nhưng được sự động viên của những người quan tâm em, em đã cố gắng qua được hết. Em cắn răng soạn bài và dạy. Lớp của em dạy học rất ngoan và có vẻ rất thích em dạy, em cũng rất quý học sinh của em. Sau vài tuần thì cô hướng dẫn của em không còn hay la mắng em nữa, và bắt đầu cũng có những lời khen. Nhưng em vẫn chẳng sao vui nổi. Em không có cảm giác rằng "Vậy là mình cũng đã cố gắng để tốt lên và cô cũng đã công nhận", chỉ là một cảm giác "nhẹ nhõm hơn một chút" nhưng vẫn đi kèm với sự chán nản và mệt mỏi. Vì dù rằng cô không la mắng em nữa, nhưng em vẫn không thích cô, vì ở cô em vẫn cảm nhận được cái