NGƯỜI GỬI: Kẻ khác người 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài
Xin chào thầy, em viết tâm sự này để muốn bày tỏ nỗi lòng ạ.
Em cảm thấy em hơi khác mọi người, 1 số điều khác khiến em cảm thấy an lòng hơi như ko tiktok, ko fb, ytb (cái này vẫn còn ạ, em đang thử các cách để giảm dần thời gian), bớt nói chuyện người, lo chuyện mình...em vẫn thấy lựa chọn em đúng, chúng giúp em bình an, biết ơn nhiều hơn đỡ bối ren, bất mãn với chinh mình, với những người xung quanh của mình hơn so với hồi trước ạ (có kết quả ạ, em và gia đình em hòa hợp, mn mở lìng với em hơn, bạn bè, đồng nghiệp cũng thân thiết hơn so với 1 đứa hơi tiêu cực hồi đó ạ)
Vấn đề xuất hiện vào gần đây: cùng 1 sự việc nhưng em cảm thấy khác mn ạ, cho ra kết quả hoàn toàn khác khiến mẹ em phải ngồi lại, nói ra để cho em biết mà làm theo điều nên làm. Chuyện là gia đình em gần đây mn trong họ hàng (họ hàng gần ạ, cũng thân) có xảy ra chuyện, nên theo mn là cần con cháu quan tâm, đến thăm hỏi, cười đùa cùng họ...em mới biết những điều đó sau này ạ, em những tưởng khi bị tai nạn ngta sẽ mặc cảm, tự tin khi mn quan tâm mình quá mức, cho mình cảm giác mình yếu đuối, "ko lành lặn" trước người khác, vậy mà ko có thầy ơi, mn cần sự quan tâm, việc em chỉ gởi lời hỏi thăm, gởi tiền qua thay việc có mặt khiến...em thành người ko có tình cảm, vô tâm.
Lúc em nhận tin bị họ bị tai nạn, em có buồn (hơi sốc là đằng khác ạ), có bị ám ảnh, có khi em còn tưởng tượng ra cảnh họ bị tai nạn (vì em cũng có thân với người bị tai nạn).
Thầy có thể cho em góc nhìn, quan điểm của thầy về việc này ko ạ. Cảm ơn thầy đã đọc tới đây, chúc thầy buổi sáng dui dẻ, mạnh khỏe, có một ngày tốt lành ạ!