Listen

Description

Send us a text

NGƯỜI GỬI:  The Light 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài 

Mến chào thầy.

Lại như cũ, xin phép xưng bạn và mình cho nó thân thuộc.

Mình đã nghe phần trả lời của ngày 17-12-2025.

The Light đúng nghĩa là sụp đổ hoàn toàn trước những khó khăn là các đề thi đời chọi vào vùng lo âu. Trong quyển sách Relationship nó gọi là nút thắt cảm xúc. 

Và cũng chính từ đây mình đã tìm ra được nguồn cơn của chứng rối loạn lo âu hơn 2 năm nay.

Xin phép được kể ngắn gọn lại các câu chuyện.

Câu chuyện 1:

Tại lớp tiếng Nhật N4 mình gặp bạn A và B với hội bà 8 của họ là C.

Nhiều lần mình tương tác với A thì B cười, cmt và hỏi, quan tâm đến mình.

Bạn liên tục quan sát, cười, giới thiệu bánh mình đang bán cho người quen mua với số lượng lớn.

Đến khi mình hiểu ra B có vẻ để ý mình và mình bắt đầu quan tâm lại bạn bằng các lời hỏi thăm sức khỏe khi bạn bệnh hoặc vài món quà gửi bạn chung cả lớp thì bạn bật chế độ con nhím.

Một bức tường cao ngày một cao xuất hiện.

Và hệ thống lo âu được kích hoạt. Đánh sập toàn bộ.

Mình đã trải qua 3 tuần vật vã phân tích rồi sau đó hiểu ra được các hành động của bạn. Thậm chí là hiểu được nỗi đau của bạn và thấy thương:

Một cô gái sáng đi học lớp cấp tốc. Trưa đi làm từ 14-22:00. Tối về học bài thức đến 2-3 giờ sáng hoặc thức trắng.

Má ơi, bào sức khỏe. Bạn đang đánh đổi với gì đó mình không biết được.

Rồi mình đã thực hiện bài tập hình dung mối quan hệ tương lai lần 2.

Điều kỳ diệu hệ thống này hiện tại nó nhẹ, ổn định và bảo mật cao như Linux. Mình gọi nó là Takagi OS.

Nơi an toàn, không đánh đố, không thử nhau và mọi thứ đều rõ ràng.

Mọi cá thể đều có suy nghĩ, cảm xúc cùng sự khác biệt trong thế giới nội tâm.

Tập trung lắng nghe để thấu hiểu nhau.

Và khi done màn này ta nhận được các phần thưởng đời chọi cho là cảm giác an toàn.  Hạnh phúc với những gì đơn giản thậm chí là rơi nước mắc trước khung   cảnh đẹp.  Song song đó đề thi mới nặng đô hơn xuất hiện như màn thử độ trưởng thành.

Câu chuyện 2:

Cách đây 18 năm trước khi đi học ở trường khiếm thị. Mình luôn là mục tiêu bị tra tấn. Bị anh lớn đánh hay bị người khác đổ tội. Mặc dù bản thân đã gào lên: con không có tội.

Tuy nhiên khi mẹ lên trường điều đầu tiên thường là: tội của con nhận đi, không làm cũng phải nhận. Sau đó bị tán và có lần mẹ đòi cho nghỉ học đưa đi trại cải tạo.

Quá khứ năm lớp 7: Sáng đi 2 chuyến xe buýt từ 4:30 sáng để vào trung tâm quận 10 đi học.

Hình phạt ra ngoại trú.

Tội danh: chửi giáo viên là con chó.

Mình không làm nhưng bị thằng khác nó vu oan.

Giáo viên tin và xử tội liền. Không cần nghe biện minh vì chục lần trước mình cũng là người có tội mà!!!

Đó là ký ức đau nhất.

Câu chuyện 3:

Tầm tầm ngày nghe lại phần tâm sự đó khoảng 20-12.

Mình đã không chịu được em gái của mình sau hơn 5 năm sống chung.

Mình nhận ra: khi em gái nó vui thì không sao, nó mà buồn một cái là mình mệt. Tìm đủ mọi cách để đổ bất kỳ tội nào đó cho mình. Thường nói câu: em cũng có sai nhưng ít hơn hai.

Và mình đã gọi cho mẹ nói: con không ở chung với em gái nữa.

Sáng hôm sau mẹ gọi lại nói: mẹ đã nói chuyện với em gái rồi. Cả hai đứa đều có lỗi. Do con phản ứng như vậy nên em gái nó mới làm như thế.

Mình lại nói tiếp: mẹ ơi, đừng sai nữa. 30 năm rồi dừng lặp lại sai lầm của hồi xưa nữa.

Gần 5 năm đại học của em gái, nó không làm, chỉ đi học rồi về nhà lướt SNS ngày hơn 10 giờ. Lúc con đi bán về thì nó nằm vừa xem TT vừa chỉ đạo. Gần như nó không buông cái ĐT ra được. Ăn nó cũng lướt, tối