Listen

Description

Send us a text

NGƯỜI GỬI:  Verse-Chorus 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài 

Kính chào các cô chú và anh chị, em rất biết ơn khi mọi người đã nhấn đọc post này, và sẽ hoan hỉ khi em có thể nhận được sự phản chiếu từ nhiều góc nhìn của mọi người sau khi đọc xong post dài này ạ.

Tới cuối bài viết này, hi vọng em sẽ nhận được những chia sẻ về tâm sinh lý, về tư tưởng, và về góc nhìn của thế hệ 7x-8x ạ.

(1) Vốn tri thức và tư duy của ba em

Tới thời điểm hiện tại, em rất kính trọng người ba đã nuôi lớn tư tưởng và trí tuệ cho con người em. Câu cửa miệng của ba khi tiếp cận 1 vấn đề nào đó (công việc, đời sống, học tập) đều sẽ là “bản chất của nó là gì”. Cách tiếp cận vấn đề của ông, theo em thấy, sẽ luôn là cân nhắc các dữ kiện để suy ra bản chất vấn đề. Ông học tốt các môn tự nhiên, ông cũng là kỹ sư giỏi (tư duy của ông nâng đỡ công việc chuyên môn và đào sâu sang các mảng tự nhiên khác). Nếu mà đo cái tư duy của ông theo kiểu câu hỏi 5, ông có khả năng làm tốt hơn bất cứ ai em gặp. 

***5W hiểu đơn giản là đặt câu hỏi vì sao A-> B, tiếp tục B-> C, C-> D… cho tới khi bóc tách bản chất vấn đề

(2) Ba em bị “thọt” về mặt cảm xúc: câu chuyện 1 

Năng lực thì ông vốn không thua ai, nhưng về mặt cảm xúc, sự nhạy cảm, và khả năng biểu lộ cảm xúc, thì em thấy nó là con số 0 tròn trỉnh. Em hy vọng mọi người đang đọc, đều đã có 1 lần được trải nghiệm sự diệu kỳ của âm nhạc, là khi tiếng lòng, khi giai điệu vang qua đôi tai, khi thần thái và chuyển động của người nhạc sĩ được thu gọn vào đôi mắt, khi tấm lưng vô tình lắc lư theo nhịp điệu của bài hát, khi đó thân tâm trí đạt tới trạng thái dòng chảy / chánh niệm, hòa cùng làm một. Ba em ngày còn bé không cho em học đàn vì tin rằng “học nhạc cụ dễ thành người ẻo lả, ủy mị”. Mãi tới gần đây khi em tự học nhạc cụ (cụ thể là handpan), em học cách thưởng thức âm nhạc, và chia sẻ trải nghiệm trên với ba, thì ba em dường như không thẩm thấu được, buông một lời rằng “nó cũng chỉ là 1 sở thích thôi nhỉ”. Trong tâm ông, “nhạc cụ” có lẽ chỉ là hình ảnh một người nào đó chơi cái gì đó, một giai điệu lên xuống nào đó, với ánh mắt nào đó. Em khá dám chắc ông không có sự nhạy bén với nghệ thuật. Em thật lòng chẳng buồn khi ông nói như vậy, vì em bản thân có sự nhạy cảm cao một cách bất thường ngay cả với đồng lứa, chưa nói thế hệ trước.

(3) Ba em bị “thọt” về mặt cảm xúc: câu chuyện 2 

Đó là câu chuyện đầu tiên, câu chuyện thứ hai hy vọng sẽ lột tả rõ sự khô khan trong ông. Đứa em trai của em dạo này học tập sa sút. Cả nhà em đồng tình rằng nó không hứng thú học hành, ham chơi game, lại càng lì không nghe lời dỗ ngon ngọt hay phê bình. Sau nhiều cuộc thảo luận, quan điểm của phía ba (và cả mẹ) đều dừng lại ở nguyên do nghiện game. Họ quát nạt, họ có những biện pháp như tịch thu laptop. Ngược lại với em, em nhạy bén hơn, em cũng từng là một thằng lười chảy thây, cúp học triền miên, và vượt qua những giai đoạn đó, em hiểu rằng, game nó chỉ là “quả”, còn cái “nhân” chắc chắn mơ hồ và phức tạp hơn. Với em cách họ tiếp cận sẽ là “vấn đề do 1 tác nhân nào đó bên ngoài, hiển hiện trước mắt”, còn với em, cái đó có thể đúng với đứa trẻ 5 tuổi nhưng không phải 13. 13 tuổi, dậy thì, bắt đầu mở rộng nhận thức, tâm sinh lý phức tạp. Ba mẹ có thể khuyên nó học, nhưng biết đâu trong mắt nó, đó là mệnh lệnh từ 1 người mà nó chẳng có kết nối cảm xúc, chẳng cảm thấy hưng phấn khi chia sẻ một ngày của nó như nào ở trường, và thậm chí là “đáng ghét” vì đã chửi mắng nó nhiều lần. Tóm lại, trong mắt em, họ đang tiếp cận theo hướng “vấn đề”, còn em muốn giải quyết phần “con người”.

***Câu chuyện thứ 2 dài, nhưng đại ý rằng em cảm