NGƯỜI GỬI: người bạn tri kỷ mini của chú 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài
Chú siêu thân mến!
Chào chú, không biết con có thể gọi chú là Namiya không chú nhỉ? Trong lá thư này, con sẽ gọi chú là chú thôi vậy. Con đã gọi chú như thế trong nhật ký của mình từ khi con nghe tâm sự buồn vui ấy. chắc cũng được 4 hay 5 năm gì ấy, web5ngay đã là phần quan trọng nhất cho sự trưởng thành của con. Con thật sự biết ơn chú và chúc chú luôn mạnh giỏi nha!
Năm nay, con đang học 12 và con thật sự cảm nhận được mình đang lớn hơn hôm qua. Trong lúc con đọc lại nhật ký của mình vài năm trước đổ lại, tự nhiên con nhận ra mình đã lười và mau bỏ cuộc đến nhường nào. Dù con có đồng tình và thường xuyên nghe chú nói cặn kẽ về những điều cơ bản ấy thì cũng như nước đổ đầu vịt vậy. Cơ mà không biết sao rất thích nghe chú nói luôn, à mà thật chất thì cốt lõi về tinh thần tự học con vẫn bị ảnh hưởng từ chú rất nhiều. Còn suy niệm con mới bắt đầu gần đây thôi.
Chú ơi, thật sự cái cảm giác ngồi tự nói chuyện, lảm nhảm với cây cỏ một mình rồi vỡ ra nhiều điều nó tuyệt vời lắm. Dù con viết nhật ký thì cũng không đạt được trạng thái đó, con cũng không hiểu vì sao nữa. Con cảm nhận được sự thay đổi bản thân từng chút một sau những buổi tự trò chuyện ấy, dù có lúc con không tìm ra biện pháp, nhưng chỉ cần nêu ra được vấn đề thì đã dễ chịu rất nhiều rồi. Trong lần trò chuyện này, con chỉ muốn khẳng định với bản thân rằng, chỉ cần mình thật sự muốn thì có thể làm được, hãy kiên trì và kiên định. Nhưng kiên trì là tính mà con chưa có được. có lẽ ngoại trừ việc nghe video của chú qua bao nhiêu năm và thường đọc sách với sở thích chơi đàn là chưa dừng lại thôi. Chứ con rất mau nản với những gì mình nên và cần làm ấy. Dù biết và có thể lờ mờ hiểu được nếu thành thạo được những kỹ năng đó thì như thế nào nhưng cứ lười vậy á. Con cũng sợ điều đó xảy ra trong tương lai, lỡ một ngày nào đó con cũng bỏ cuộc với những mục tiêu của mình thì sao? Nên con quyết định viết để chú biết, để con có động lực kiên trì và một ngày nào đó con sẽ khoe với chú là mình đã nỗ lực ra sao. Với cả con nhận ra rằng dù hiện tại con chẳng biết những mục tiêu mình muốn đạt được để làm gì, nhưng con thật sự tin rằng khi mình lên đỉnh núi, mình sẽ thấy được những gì mà mình không thấy ở dưới chân núi. Cái này con nhớ chú có từng nói trong một video nào ấy.
Với lá thư này, con chỉ muốn công nhận với bản thân rằng, con đang lớn hơn và cũng đến lúc có trách nhiệm với chính mình rồi, nên con không muốn nói quá nhiều về những tâm tư khác. Hẹn chú một ngày nào đó, con sẽ gửi đến chú những nỗi băn khoăn, lo lắng mà dù con có tự trò chuyện với mình lâu như thế nào, đọc nhiều sách ra sao vẫn không thể giải quyết được nhé!
Con tạm biệt chú ạ