NGƯỜI GỬI: Tèo 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài
Con xin chào thầy Năm và đại gia đình mình ạ!
Trước tiên, con xin phép được giới thiệu đôi chút về bản thân. Con là nam, năm nay 22 tuổi, hiện đang là sinh viên năm cuối tại TP.HCM. Con đã theo dõi kênh của thầy từ lâu và học được rất nhiều bài học quý giá. Nhờ những bài học ấy mà con trưởng thành hơn từng ngày. Từ tận sâu bên trong, con vô cùng biết ơn và cảm kích thầy ạ.
Hôm nay, con xin được bày tỏ nỗi lòng mình. Đây là lần đầu tiên con đủ can đảm đối diện và nói ra điều này, mong rằng con sẽ tìm được chút bình an. Con là người thuộc cộng đồng LGBT. Điều này đã khiến con dằn vặt rất nhiều. Có những lúc con suy nghĩ tiêu cực, đến mức không còn muốn tồn tại nữa. Nhưng mỗi khi tâm trí rơi vào vùng tối đó, con lại tìm đến Tri Kỷ Cảm Xúc — nơi con cảm nhận được sự an ủi, vỗ về một cách nhẹ nhàng và chân thành. Con hiểu rằng đây không phải là bệnh, chỉ là xu hướng tính dục tự nhiên. Khi nghe bài “Khi đời cho bạn trái chanh”, con mạnh dạn quyết định viết lên đây để chia sẻ với đại gia đình.
Con nhận ra sự khác biệt trong mình từ rất sớm, khoảng lúc 4–5 tuổi. Lớn dần lên, con cố gắng tự điều chỉnh từng hành động rất nhỏ với mong muốn trở thành một người đàn ông “đúng nghĩa”. Nhưng rồi con nhận ra rằng năng lượng bên trong là thứ không thể che giấu. Điều đó khiến con ngày một khó chịu, rồi bắt đầu ghét chính bản thân mình. Có giai đoạn con cực đoan đến mức tự kì thị và làm đau chính bản thân mình.
Sự bất lực ấy trở thành rào cản lớn trong hành trình trưởng thành của con. Con nhận thấy trong cuộc sống, gần như mọi thứ đều có thể học, có thể rèn, có thể thay đổi. Nhưng chính điều ở sâu bên trong con — con đã thử rất nhiều cách mà không cách nào có thể thay đổi được. Con cứ lao đầu vào tìm cách sửa, rồi lại thất vọng vì không sửa được. Những thất vọng lặp lại ấy khiến con ngày càng mệt mỏi và tự ghét mình nhiều hơn.
Con may mắn sinh ra trong một gia đình bình thường, đầy đủ điều kiện, bố mẹ yêu thương nhau và sống rất đầm ấm. Chính hình ảnh ấy dần khắc vào trong tâm trí con một ước mơ rất giản dị: sau này mình cũng sẽ có một mái ấm như vậy — một gia đình nhỏ, hạnh phúc và bình yên. Con thực sự mong muốn điều đó. Nhưng rồi càng lớn, khi con nhận ra mình thuộc cộng đồng LGBT, bên trong con bắt đầu xuất hiện hai luồng suy nghĩ đối lập. Một bên rất khao khát được sống cuộc đời gia đình như hình mẫu mà con chứng kiến từ nhỏ. Bên còn lại lại luôn lo sợ rằng bản dạng của mình khiến ước mơ ấy xa vời hơn người khác. Hai điều đó cứ kéo con về hai phía, khiến con nhiều lúc dằn vặt, bối rối và thấy mình bị chia làm hai nửa không biết phải đi hướng nào.
Có lúc con thấy việc trở thành một người đàn ông đúng nghĩa như bố — có gia đình nhỏ, sống bình dị, hạnh phúc — lại trở thành điều quá xa xỉ đối với mình. Đã có lúc con tuyệt vọng đến mức nghĩ rằng, giá mà có thể đánh đổi mọi thứ của con bây giờ, chỉ để trở thành một người đàn ông như bao người khác, thì con cũng sẵn lòng, dù có khổ cực đến đâu con cũng chịu được. Vì sâu sắc trong bản thân con, con vẫn muốn có một gia đình, một nơi để có thể trở về.
Con viết những dòng này với tất cả sự dũng cảm và sự chân thành từ tận tâm can, mong rằng con có thể tìm thấy cho mình một hướng đi mới, một chút nhẹ lòng, và có thể bắt đầu học cách chấp nhận chính mình. Điều mà con chưa bao giờ làm được.
Lời cuối, con xin được cảm ơn thầy, cảm ơn các bạn đọc giả đã dành thời gian để lắng nghe lời bộc bạch này của con ạ! Con cảm ơn.