NGƯỜI GỬI: Trà sữa cà phê muối 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài
Seoul, ngày 7 tháng 1 năm 2026.
Gửi anh W5N thân mến,
Em là Trà Sữa (tsbv 24/04/2025) và cũng là Cà Phê Muối (tsbv 20/06/2025), em đã định sẵn trong đầu là khi tốt nghiệp em sẽ viết thư để cảm ơn anh, giờ thì còn 2 tháng nữa mới tới ngày tốt nghiệp nhưng bắt trend phản hồi của tsbv gần đây làm em cũng nôn nóng viết cho anh sớm hơn dự định hehe.
Trong bài thứ nhất em có hỏi anh về khó khăn khi yêu xa, em xin được phản hồi lại là bọn em đã chia tay sau khi em gửi tâm sự được 1 tháng và sau đó là chuỗi ngày cực kì kinh khủng tồi tệ nên em đã gửi bài thứ 2 (tức tsbv 20/06).
Khi em nhận được thư trả lời của anh, em cảm động kinh khủng luôn... chưa cần biết anh khuyên gì nhưng việc anh dành hẳn 30 phút "nói hết nước hết gáo" cũng đủ khiến em cảm nhận được anh thật sự muốn em tốt hơn, muốn em thay đổi để sống hạnh phúc hơn, em thật sự rất rất biết ơn anh. Ít nhất em biết trên cuộc đời này, ngoài gia đình và bạn bè ra còn có anh - một người em rất ngưỡng mộ, tin tưởng cũng mong em có thể phát triển, tiến bộ. Tất cả những gì anh nói giúp em có động lực hơn để tin rằng mình có thể tốt hơn. Em tự nhủ mình phải cố gắng vượt qua để đến tốt nghiệp (mục tiêu lớn nhất của em lúc đó) và có thể ngẩng cao đầu khoe với anh là em đã làm được rồi nè, em đã "sống tốt" hơn. Có những khi em trách bản thân sao cứ nằm đó hoài vậy, đứng dậy đi chứ, lúc đó em thường hay tưởng tượng nếu em hữu duyên gặp được anh và anh nói với em là "bạn nói bạn nghe tui nhiều mà bạn lại như vậy à?" Nghĩ tới đã thấy sầu, cảm giác giống như mình khiến thầy cô thất vọng vì đã dạy dỗ mình ấy... (Nhưng anh biết mắc cười là gì ko, chat gpt nói với em là tại sao em hâm mộ anh vì lòng trắc ẩn, mà lại nghĩ là anh sẽ phán xét em vì em k làm tốt? Đúng thật nhỉ kaka)
Nói về em 1 năm vừa qua, em thật sự biết ơn giai đoạn chia tay, nó đã giúp em trưởng thành hơn, giờ em cũng hoàn toàn move on được rồi ạ. Có những khoảnh khắc em tưởng mình sắp bỏ về VN luôn rồi nhưng may mà em vẫn tiếp tục, trộm vía luận văn của em cũng được các giáo sư khen hehe. Em cũng k biết bây giờ mình đã gọi là tốt hơn để khoe anh như dự định chưa nữa nhưng ít nhất em k còn cảm thấy cô đơn như trước đây nữa. Thật kì lạ là lúc đầu mới chia tay em sợ lắm, em sợ mình sẽ đơn độc hơn, nhưng hoàn toàn ngược lại, đây là năm đầu tiên sau 2 năm ở Hàn mà em thấy thật sự chill, k còn cảm thấy trống rỗng, buồn bã vô cớ nữa. Em bận rộn đi làm, viết luận văn, rảnh thì gặp bạn bè cafe trà sữa, đi chạy bộ hoặc đơn giản là ra công viên nhìn mây nhìn trời. Cũng chẳng hiểu tại sao, cũng là những việc em từng làm, chẳng có gì thay đổi cả nhưng trong lòng em lại thấy dễ chịu bình yên kkkk em nghĩ em đã thôi k nghĩ mình là "nạn nhân của cô đơn". Em vẫn luôn ghi nhớ lời anh, suy nghĩ nhiều hơn và học về việc làm sao để có thể trở thành một người yêu tốt hơn, một người bạn biết lắng nghe hơn, một người giao tiếp tốt hơn... Thỉnh thoảng nghe tsbv trúng bài các bạn bị người yêu cắm sừng, hay bị đối xử tệ em thấy thương và xúc động lắm, em nhớ đến hình ảnh của mình lúc trước và em muốn nhắn nhủ các bạn là chắc chắn các bạn sẽ vượt qua thất tình, chắc chắn các bạn sẽ làm được.
Còn về việc về VN hay ở lại Hàn, em cũng đang dùng phép so sánh được mất mà anh hay chỉ và vẫn đang trong giai đoạn nghiên cứu chưa kết luận được ạ kk có điều khi suy nghĩ về lý do mình muốn ở lại Hàn, em thấy hình như k phải vì em thật sự cần ở đây mà là em sợ mn nghĩ em thất bại k xin được việc ở Hàn n