NGƯỜI GỬI: LÊ ĐỨC MẠNH
Cháu xin kính chào mọi người và thầy năm ạ.
Cháu năm nay chỉ sắp tròn 17 tuổi hiện đang học lớp 11. Có lẽ ở cái độ tuổi này bao bạn đồng trang lứa sẽ nghĩ đến dự định tương lai học trường đại học nào, ngành nào và cố gắng để được những mong muốn đó. Nhưng mong muốn của cháu lại khác, cháu không muốn đi học đại học càng không muốn tiếp tục học cấp 3 nữa.
Viết đến đây có lẽ đa phần mọi người sẽ nghĩ sức cháu học không nổi hay điều kiện gia đình chẳng hạn... nên cháu muốn nghĩ học nhưng tất cả đều không phải. Để hiểu rõ hơn nguyên nhân của cháu cháu xin kể nguyên nhân hình thành nó. Sinh ra với lớn lên ở 1 vùng quê cũng đi học như bao người ( sức học của cháu khá tốt nếu tính theo cách tính của nhà trường thì là giỏi) và đến cuối năm cấp 1 đầu cấp 2 bắt đầu tiếp xúc với internet thì cháu bắt đầu được biết nhiều hơn về thế giới bên ngoài ( tích cực, tiêu cực, lành mạnh không lành mạnh cháu đều trải qua và may mắn sau cháu luôn chọn cái tích cực, lành mạnh vẫn có bị 2 cái kia ảnh hưởng nhưng cháu vẫn đang cố gắng triệt tiêu hoàn nó toàn) cháu luôn đặt câu hỏi tại sao ( bản tính cháu cực kì tò mò) và dần dần có thói quen khi làm gì cháu cũng hỏi tại sao và phân tích: xem phim thì phân tích cốt truyện, nhân vật, xem trinh thám thì phân tích lúc đó thám tử nghĩ gì trong đầu, và cái nhứt đầu của cháu nhất là khi học cái mới luôn hỏi tại sao lại ra như vậy và có khi mất ngày này qua tháng nọ để hiểu rõ nhưng cháu thấy may mắn vì có nó.
Và mãi đến cuối năm lớp 10 đầu 11 lại tiếp tục hỏi học trên trường để làm gì trong khi học xong cũng quên hết, học những thứ người ta bắt mình học chứ mình không có hứng thú để học và học chỉ để kiếm cái bằng và những con điểm thôi sao.
Không phải cháu không thích học các môn đó mà cơ bản lên đó cháu không nuốt nổi những gì thầy cô trên trường dạy và nếu có thì cũng chỉ 1 phần nhỏ không thể nào thỏa mãn được những thắc mắc của cháu và cháu phải tự học lại tất cả nhưng ngặt nổi cái tính tò mò của cháu thì nó luôn thắc mắc mà môn học thì nhiều mà thời gian thì có hạn ( ngày thông thường học 9 tiết và chỉ có 2 tiếng thời gian rảnh vào buổi tối).
Hệ quả của nó là cháu không thể học những gì mình thích, học để hiểu sâu hơn... Mục đích của việc học là để cho ta kiến thức còn học ở đâu chả quan trọng đâu nhất thiết phải vào trường hay đi đại học mới có kiến thức trong khi mình có thể tự học mọi thứ bằng internet, có thể mua các khóa học online hay kiếm những người thầy của riêng mình đó cũng chính là nguyên nhân cháu muốn nghỉ học.
Trước khi cháu quyết định này thì cháu cũng đã có nghĩ đến trường hợp có thể do nhiều nguyên nhân khác và cháu đã thử bằng cách đi học mà không áp lực về điểm số, thi cử và cố gắng tập trung vào bài học nhưng cháu vẫn không có hứng thú với cách giáo dục của bộ GD&ĐT và luôn cảm giác phí phạm thời gian mà chả thu lại lợi ích gì
Cháu dự định là sau khi nghĩ học sẽ tập trung và học tiếng anh (nó phổ biến nhất và cái cháu muốn nhất của nó là có thể tìm tài liệu thế giới để nghiên cứu) sau khi 18 tuổi nếu có đi nghĩa vụ quân sự thì trong lúc làm nghĩa vụ cháu vẫn có thể rèn luyện, nâng cao những kĩ năng cần thiết, sau khi ra quân thì sẽ bắt đầu học IT. Cháu chỉ sắp tròn 17 tuổi, biết rằng mình chưa trải sự đời nhiều, chỉ sợ suy nghĩ đó của cháu sau này sẽ bị xã hội tát cháu 1 bạt tay.
Còn việc học ráng hết cấp 3 và đi đại học để có cái bằng để xin việc thì dễ hơn thì cháu nghĩ doanh nghiệp và cá nhân chũng ta cần là kiến thức, năng lực chứ không phải là 1 tấm bằng việc có tấm bằng giúp dễ xin việc hơn nhưng cháu tự tin vào năng lực của mình có thể xin việc mà không cần bằng cấp.
Và cuối cùng việc thuyết phục ba mẹ thì sẽ rất khó nhưng cháu nghĩ đây là thử thách đầu tiên của cháu. Mong mọi người và thầy 5 có thể góp ý cho cháu về 3 vấn để trên với ạ.