NGƯỜI GỬI: jellyfish
Kính chào Thầy Năm và tất cả các bạn/ anh chị thính giả của tâm sự buồn vui ạ, chúc mọi người đầu tháng vui vẻ, hạnh phúc.
Em là sinh viên năm 3 ở Hà Nội, đang ở cái tuổi có nhiều tham vọng và mong muốn được làm thật nhiều điều. Em muốn mọi việc mình làm phải thật hoàn hảo. Nghe có vẻ hơi cực đoan nhưng đó là ngưỡng cầu toàn em đặt ra cho bản thân.
Nhưng cuộc sống không thể tránh được những sơ sót (những sơ sót ấy xuất phát từ bản thân em)
Chính sự cầu toàn ấy trở thành nhà tù của em, em không sao thôi sự tự dằn vặt "tại sao lại làm thế?"
nhưng nếu bây giờ khuyên em "bớt cầu toàn đi" hay "phiên phiến cũng oke rồi" thì em không chịu nổi ạ
Nhiều lúc em cũng tự nhủ thôi thì lần sau sẽ rút kinh nghiệm nhưng rồi đâu lại vào đấy, em lại tự trách mình.
Sau khi mắc sai lầm, nó như một chuỗi domino vậy, em liên tục phạm những sai lầm dù nhỏ nhưng em vẫn vô cùng day dứt.
Em bị mắc kẹt trong trạng thái này suốt cả tuần nay, em trở nên lạnh lùng thờ ơ với tất cả mọi người (không phải là giận cá chém thớt đâu ạ, chỉ trở nên lạnh nhạt thôi) vì em đã tiêu tốn quá nhiều sức lực vào việc day dứt bản thân rồi.
Em biết rằng bản thân cần được tha thứ, nhưng không thể nào tha thứ cho bản thân :((((
Không biết có anh, chị/bạn nào giống em không ạ, hay là một mình em kì quặc như thế.
Cảm ơn mọi người đã đọc ạ!