NGƯỜI GỬI: Kẻ lang thang 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài
Em chào thầy Năm.
Lời đầu tiên, em xin được cảm ơn thầy đã kiên trì, tâm huyết biết bao năm tháng qua để làm video và tâm tình rất chân thành. Đó là niềm an ủi, động viên, và rất nhiều lần là tấm gương để em quán chiếu lại cuộc đời và hành trình của mình, rất nhiều lần nhờ nghe podcast của thầy mà em đã vượt qua khó khăn. Kính chúc thầy nhiều sức khỏe, luôn giữ được niềm vui, giữ lửa đam mê với công việc và luôn hạnh phúc với những thứ mình chọn.
Em 25 tuổi, hiện đang là nghiên cứu sinh tại Hàn Quốc, học tại một ngôi trường khá danh tiếng, điều kiện vật chất rất tốt, được miễn học phí, có lương cao (so với mặt bằng chung nghiên cứu sinh ở bên Hàn và cao hơn so với ở Việt Nam). Em biết cơ hội của em rất là tốt, rất là tuyệt vời cho việc nghiên cứu và tương lai rất sáng nếu có thể tốt nghiệp tiến sĩ ở đây.
Tuy nhiên hiện em gặp vấn đề rất lớn về mặt con người, cụ thể là em không thể hòa nhập vào văn hóa và ngôn ngữ bản địa ở đây (dù chương trình em học là 100% tiếng Anh, nhưng môi trường nghiên cứu trong phòng thí nghiệm lại là 99% tiếng Hàn). Thế nên em gặp rất nhiều khó khăn trong việc giao tiếp khi làm việc với các đồng nghiệp. Môi trường thiếu sự hỗ trợ, em phải tự xoay xở mọi thứ mà không được chỉ dẫn rõ ràng như các bạn người Hàn, và cũng hay bị so sánh sao không tiến bộ bằng người Hàn. Điều đó làm em rất stress, cảm thấy tự ti và bản thân vô dụng thật sự.
Tình hình ngày càng nghiêm trọng khi em nhận ra dần dần có thể bản thân đã mắc bệnh tâm lý, dần dần khó ngủ, có những đêm thức trắng vì không ngủ được, thường xuyên lo âu và căng thẳng mỗi ngày khi đến phòng thí nghiệm làm việc. Trong vòng khoảng nửa tháng qua, em chỉ còn ăn ngày một bữa duy nhất và ăn rất ít, không còn cảm giác muốn ăn nữa mà chỉ ăn để qua ngày. Sự tập trung và khả năng suy nghĩ thì giảm sút dần vì mải nghĩ những thứ vẩn vơ về con người. Tình hình như vậy em cảm thấy sức khỏe mình giảm sút rõ rệt và dần dần sắp tới giới hạn. Đôi khi em cảm thấy rất ganh tị với những bạn khác học chung trường vì áp lực họ phải chịu là áp lực học thuật, còn em lại là áp lực về mặt con người.
Em cảm thấy thật sự môi trường này không phù hợp, em rất muốn bỏ hết tất cả, về lại Việt Nam nghỉ ngơi một thời gian. Phần để tránh khỏi nguồn gây stress, khám tâm lý xem bản thân còn ổn không, phần vì rào cản ngôn ngữ, phần vì chi phí đắt đỏ nên em không muốn khám ở Hàn Quốc. Nhưng không biết phải giãi bày thế nào với gia đình, vì em nghĩ không có cha mẹ nào muốn con mình bỏ cuộc khi có điều kiện học tập tốt như vậy. Em cảm thấy cứ như vậy, thì mình khó tiếp tục học tập và nghiên cứu được nữa.
Sau khi cảm thấy bản thân ổn hơn, thì em sẽ suy nghĩ tiếp về tương lai. Có thể là bắt đầu con đường học tiến sĩ lại từ đầu, ở một quốc gia khác có văn hóa phù hợp hơn, cởi mở hơn. Có thể là ở lại Việt Nam, làm một công việc gì đó mà em cũng chưa rõ.
Em viết thư này, mong thầy có thể cho em một lời khuyên, hoặc một góc nhìn khác để em có thêm dũng khí đối diện với gia đình và đưa ra quyết định giải thoát cho bản thân lúc này.
Cảm ơn thầy rất nhiều vì đã dành thời gian để lắng nghe câu chuyện có phần tiêu cực