Listen

Description

Send a text

NGƯỜI GỬI: JUST "BEE"

Hơn 12h đêm vẫn ngồi gõ mấy dòng này kể ra cũng hơi tội lỗi với bản thân, nhưng thôi tạm tha thứ do cuối năm deadlines cũng hơi dày và mình thì muốn confess những lời này trước khi bước sang tuổi mới. Này thì đúng nghĩa là tâm sự thôi chứ mình không mong nhận được câu trả lời nào cụ thể, chỉ kể và lan tỏa đến mọi người về một trải nghiệm cảm xúc khá đẹp của mình trong năm tuổi số 25 này. 

Mình gặp thầy trong một lớp sau đại học, từ lần chạm mặt đầu tiên mình đã thích thầy, thích cách thầy tư duy rành mạch, thích cách giảng bài có đôi chút bối rối và cách thầy tự gọi mình khùng để đưa ra những ví dụ thật gần gũi, mình thích những sinh vật kỳ lạ như vậy. 

Lớp học diễn ra không nhiều buổi lắm đâu, nhưng mình nghĩ mình biết về thầy khá nhiều, có thể do mình để tâm, và chắc cũng do bệnh nghề nghiệp (mình làm analyst nên cái nết hơi tò mò). Đại loại thầy là một mối thầm thương của mình vậy đấy. 

Mình còn đi ăn uống cùng lớp chỉ vì có mặt thầy, thường thì mình không tham gia những cuộc hội họp không thân kiểu vậy vì số mình đào hoa (theo ngôn ngữ của thầy tử vi), mỗi lần join kiểu gì cũng gặp rắc rối. Ấy thế mà tối đó trong lúc mơ màng nghe thầy hỏi thầy có cơ hội đúng không (ko chắc phải hỏi mình ko nữa... thích ngta khiến mình ngu đi vãi), mình đơ như tượng. Về tới nhà mình còn kiểu tự vấn sao nay ứng biến tệ dzữ z, mắc cái gì ko nói đúng một tiếng, hay tệ lắm cũng nên trò chuyện cùng thầy nhiều hơn. 

Giả bộ đem khoảng cách tuổi tác hay mối quan hệ thầy trò ra làm rào cản, nhưng thực ra sâu bên trong mình biết mình sợ, sợ đây vẫn chỉ là pattern tạo nên từ những tổn thương tâm lý thiếu thời, sợ những sự chớp nhoáng này chỉ là lust chứ ko phải thứ tình cảm lành mạnh cho mình. 

Vậy nên mình đã chậm lại một nhịp để tự suy xét cho rõ. Và tới giờ thì mình thấy mình đã đúng khi làm vậy, mỗi người có một tốc độ riêng, mình biết ơn bản thân vì đã dành thời gian cho tim mình được cảm nhận. Thầy không còn dạy mình nữa, và rõ là mối đơn phương của mình cũng chẳng tới đâu. 

Nhưng khi chậm lại, sự yêu mến của mình đối với thầy trở nên sâu hơn, bền vững hơn. Mình cuối cùng cũng có một đáp án rõ ràng hơn bao giờ hết, rằng thầy xứng đáng là người mình đặt để trong lòng. 

Những bí mật của thầy, sự tử tế bất chấp mọi gian truân đã trải qua, mình tôn trọng và muốn cùng bảo vệ nó. Tự nhiên chuyện thầy có thích mình không hay tương lai ra sao cũng không còn quá quan trọng nữa. 

Vậy đó mấy bạn, ý mình là việc mình thích một người đôi khi không đồng nghĩa rằng mình phải đồng hành sát bên họ. Giờ mình hạnh phúc với việc mình và crush có những niềm tin tương đồng, đều đang có cuộc sống riêng thật ý nghĩa và nỗ lực mỗi ngày. 

Gửi đến các bạn, đặc biệt là các bạn nữ vì chủ quan thì mình hiểu tâm lý các bạn hơn, ngoài kia có nhiều người sẽ liên tục thúc ép tụi mình phải theo một timeline quy chuẩn nào đó, hay tệ hơn timeline của chính họ, nhất là trong chuyện tình cảm, nhưng tin mình đi không sao cả, cứ lắng nghe bản thân và tự bạn sẽ biết đâu là timeline của riêng mình. 

Chúc các các bạn cuối năm xử gọn mọi việc tồn đọng và đón năm mới thật fresh nha :">