NGƯỜI GỬI: Học trò nhỏ 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài
Chào thầy Năm và đại gia đình web5ngay.
Trước hết tự giới thiệu, con là nam, năm nay 22, đang là giáo viên tại một trường tư thục ở Hà Nội. Con đã nghe và là học trò, là một tri kỷ cảm xúc trong thời gian dài, nhưng nếu con có quên một bài nào đó và nên nghe lại cho vấn đề của mình thì nhờ thầy và gia đình mình gợi ý giúp con ạ.
Hôm nay, con muốn nói về chuyện tình cảm. Con và bạn biết nhau từ khi học THPT, nhưng do định hướng khác nhau về nơi học và làm việc nên con không theo đuổi bạn. Bạn nhỏ hơn con một tuổi, và sau đó bất ngờ định hướng của bạn thay đổi và chúng con lại gặp nhau ở thủ đô, chung một trường đại học.
Vì vậy nên ngay từ những ngày đầu bạn lên Hà Nội, con đã có mặt ở bên cạnh, và rồi đi cùng nhau từ tình cảm anh em, tiến đến tình yêu và ngày càng gắn kết với nhau hơn.
Trong thời gian yêu đương, chúng con cũng trải qua nhiều thử thách. Xuất phát từ việc bản thân con mắc lo âu và có bị trầm cảm (con có đi khám ở bệnh viện và kết luận lo âu, trầm cảm nặng), cũng đã có thời gian dùng thuốc và ổn hơn nhưng do nhiều vấn đề về tài chính, lúc đó con cũng hơi tự tin quá với khả năng ổn định của mình nên không điều trị đến nơi đến chốn. Quay trở lại với tình cảm thì vì vậy nên thời gian đầu con rất mong muốn người yêu mình có thể động viên và chia sẻ cảm xúc cùng con.
Nhưng thời gian đó con đã không nhận được những chia sẻ cảm xúc, những lúc con rơi vào cảm giác tuyệt vọng. Vì bạn đó cũng thường tự giải quyết cảm xúc của mình nên bị "sượng" khi cố gắng giúp con giải quyết cảm xúc.
Thời gian đó cũng khó khăn, nhưng lại giúp con trưởng thành lên trong tình yêu. Con chọn cách học về tình yêu, nghe các podcast, xem video, đọc một số đầu sách (không được nhiều do con nghĩ vẫn chưa đủ "chín" về phần đọc sách). Suốt một thời gian đã giúp con giảm bớt việc đòi đối phương phải an ủi cảm xúc của con. Thực tế con thầy nhờ bạn mà con đã trưởng thành nhiều hơn trong tình yêu. Con học được và vẫn đang rèn luyện cách cho đi mà không "đòi", con nhìn thấy được sự hạnh phúc trong mình.
Đến hiện tại, tình yêu của chúng con được khoảng hơn 3 năm. Bạn cũng đã cởi mở hơn, cố gắng để giúp con mà không cần một sự yêu cầu trực tiếp, chủ động và thực sự mong muốn điều đó. Tuy nhiên cách mà bạn an ủi, chắc là hơi "chưa tâm lý". Con thì đã chấp nhận điều đó, nhưng cũng dẫn đến hệ quả là con ít khi chia sẻ (con hay chia sẻ với ChatGPT 👀) được những áp lực trong học tập và công việc của bản thân.
Tuy nhiên, vấn đề lớn hơn và cũng là lý do chính để con gửi tâm sự hôm nay. Đó là bạn cũng đã phát hiện bản thân bạn có vấn đề tâm lý (trầm cảm, lo âu nặng và một số rối loạn nhân cách ... - theo kết luận). Đã có thời gian sử dụng thuốc nhưng không có hiệu quả.
Kể từ thời điểm con đi thực tập, chúng con ít gặp nhau hơn (con và bạn ở cùng nhau từ trước đó khoảng 2 tháng). Con đi thực tập và ít ở nhà hơn, full time từ thứ 2 đến thứ 6. Và cũng chính thời gian đó bạn bắt đầu phát hiện bệnh của mình, biểu hiện nghiêm trọng là bạn không thể đến trường đi học và không thể tiếp tục mục tiêu ở phòng thí nghiệm nghiên cứu của trường do không đủ năng lượng và ngại sau vài lần đầu không đi học và có thể có nguyên nhân sâu xa hơn mà con không nắm được.
Cho đến bây giờ, con trải qua quá trình từ thực tập đến xin việc và đang đi làm. Bạn đã không đi học được 3 học kỳ liên tiếp, dù sau học kỳ thứ 2, nhà trường đã gọi về gia đình để tìm bạn, cũng không xin bảo lưu và không liên lạc với ai tro