NGƯỜI GỬI: Chọn lựa 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài
Em chào thầy và mọi người,
Một năm nữa lại trôi qua, em nhìn lại hành trình đã qua: Có những điều làm được, có những điều chưa. Thu hoạch lớn nhất có lẽ là em đã buông được một người không yêu mình (em yêu đơn phương, em đã tỏ tình nhưng bị từ chối).
Trong công việc, em luôn nỗ lực hết mình: Làm tốt chuyên môn, chăm chỉ, luôn đặt lợi ích của công ty và đối tác lên trước, nhưng gần như chưa từng nghĩ cho bản thân. Với em, chỉ cần nhận đủ lương mỗi tháng là được. Trong các dự án, em thường là người hô hào, đốc thúc mọi người, luôn trong tinh thần chiến binh. Nhưng khi dự án kết thúc, em luôn kiệt quệ; cộng sự thì ghét bỏ; dự án nào qua tay em cũng thành công, nhưng người được ghi nhận sau cùng chưa bao giờ là em vì em luôn là người rời đi ngay khi mọi việc vừa xong.
Nhiều năm trôi qua, vòng lặp ấy lặp lại. Đến khi tuổi đã gần U35, em nhìn lại và chọn một lối sống chậm hơn, gọi là an phận. Em chọn vào một công ty lớn, nhiều hệ thống, ít tuyển thay người nghĩa là con người ở đó cũng mang tính lâu dài, chậm rãi.
Em vào công ty được hai tuần thì xảy ra biến cố lớn: Cắt hơn 80% nhân sự. Bộ phận em từ hơn 20 người chỉ còn lại mình em. Em ngạc nhiên vì mình được giữ lại. Sau này mới hiểu: Trước khi ra quyết định sa thải hàng loạt, công ty có bài test đánh giá khả năng thích nghi. Em đủ khả năng cover nhiều hạng mục, có lịch sử làm việc nhiệt huyết ở nơi cũ, và mức lương thấp hơn rất nhiều so với những người khác.
Em bước vào guồng quay công việc điên cuồng: Tiếp nhận bàn giao, cover thêm hạng mục mới, làm việc với đối tác… Sau một năm ròng rã, mọi thứ dần ổn định. Em bắt đầu tuyển nhân viên, lập ngân sách, họp chiến lược, tham gia lựa chọn đấu thầu, tiếp quản thêm nhiều đơn vị mới. Tham vọng trong em cũng lớn dần; em sẵn sàng bước lên vị trí mới vị trí mà cả em và nhiều quản lý cấp cao đều ngầm hiểu là dành cho em, em cũng đã âm thầm đi học lấy chứng chỉ cho vị trí liên quan mà em tìm hiểu mọi người hay thi.
Rồi đột nhiên xuất hiện một người sếp mới, không có chuyên môn liên quan, chưa từng làm IT, nhưng ngồi vào vị trí đó và chỉ đạo công việc của em. Sếp đưa ra nhiều quyết định điên rồ, và người dọn dẹp “chiến trường” vẫn là em. Sau đó là chuỗi ngày đầy sự cố: Tai nạn bất ngờ, vô cớ bị đánh ngoài đường (khi em phản kháng thì họ bảo là nhầm hoặc không cố ý), nhiều lần ngộ độc, có lúc bị mất toàn bộ quyền truy cập hệ thống đúng vào thời điểm then chốt.
Em mệt mỏi và bắt đầu sợ hãi. Nghĩ lại, em không có chỗ dựa, tài chính chỉ vừa đủ sống, lại còn có người thân cần chăm sóc. Trong khoảnh khắc đó, em có cơ duyên tìm được một nghề mới ở một lĩnh vực hoàn toàn khác mà nếu thành công em có thể làm tự do, không phải làm với quá nhiều người. Em dồn toàn bộ sức lực để học và thử trong 6 tháng, rồi hiên ngang nghỉ việc. Em nghĩ như vậy là an toàn, nhưng không phải. Em thất bại trong lĩnh vực mới, cố bám thêm 6 tháng nữa vẫn không có tiến triển.
Giữa lúc buồn, tủi và cô đơn, cộng thêm đã cạn túi, em gặp được sếp hiện tại. Ông tuyển em về. Sếp không hẳn là người tốt, nhưng cũng không quá ác; từng có những bất công với em, nhưng khi em thẳng thắn trao đổi thì sự việc không lặp lại. Là người có thể thương lượng được.
Em biết ơn vì cơ hội này: Công việc nhàn hơn, lắm lúc cũng rảnh, lương khá ổn. Em vừa làm, vừa tiếp tục học lĩnh vực mới kia. Tính ra cũng đã được một năm. Gần đây, bộ phận em được đánh giá là có uy tín và hiệu quả nên dự án giao về khá nhiều. Cơ hội thăng tiến đã rõ ràng, đồng nghiệp bắt đầu cạnh tranh nhau.
Và em lại tự hỏi: Mình có muốn b