NGƯỜI GỬI: E XIN PHÉP GIẤU TÊN
Dạ em xin phép tâm sự chuyện của ba em với những người hàng xóm ạ.
Quanh em toàn họ hàng ở, đặc biệt là những người nghiện rượu, một ông ngoại bảy già nhưng trùm nhậu, say rất thích nói đạo lý nhưng tính gia trưởng bảo thủ thường dằn mâm xán chén chửi bới vợ con; cậu ruột không làm gì, nhậu nhẹt cũng như trên, vợ con bỏ đem về cho ngoại em nuôi; một ông chú sáu còn trẻ nhưng không lo làm cũng ăn nhậu nên vợ con bỏ đi luôn.
Ba em thì ngày xưa còn biết san sẻ công việc với mẹ em, nhà em làm nông dù nghèo nhưng em vẫn cảm nhận được sự ấm áp của một gia đình. Bây giờ trước có uống với ông ngoại 7 chỉ lâu lâu thôi, từ khi ông chú sáu về đây ở là thêm một ông nữa, trình cũng bắt đầu tăng lên, nếu uống với ông ngoại 7 thì mỗi tối đều uống, uống với ông chú sáu là từ sáng miết tới tối lun, cứ cách một hai ngày là uống từ sáng tới chiều, bây giờ ổng không làm ra một đồng tiền nào lâu lâu có việc thì làm ra cũng để trong mình ăn nhậu, vậy mà tiền xăng vẫn xin mẹ em, công việc làm nông thì không san sẻ với mẹ em, hể ai gọi cái là bỏ hết mà đi nhậu, người ta nhờ làm một buổi là làm xong nhậu tới tối mới về.
Bây giờ nhà người khác thì êm ấm nhà em dộp vẫn không có tiền mà sửa, mẹ em làm lụng tới giờ sức khỏe yếu đi, bệnh tật triền miên, bệnh khớp đau nhức suốt ngày, vậy mà từ 3 giờ sáng bả phải dậy cắt rau đi bán ngồi tới 10 giờ mới về, chiều 2 3 giờ phải dô làm việc rồi cắt cỏ khiêng về cho bò, tay bả đau nhói nhưng vẫn gắn gượng ngày này qua ngày khác để làm.
Nhà em không được may mắn, em thì mắc bệnh nặng nhưng duy trì thuốc là ổn, em em đi học Sài Gòn nhưng nó vô tình bị hư giác mạc do con gì bay vào, giờ nó ổn rồi chỉ đang chờ ghép giác mạc thôi, một đứa nữa nhà không có tiền nên nghỉ không học đại học đi làm công nhân may, một phần kinh tế gia đình là nhờ nó vì mẹ em bán rau cũng chỉ đủ ăn mỗi ngày, còn một đứa út học lớp 5 nữa.
Một mình mẹ em gồng gánh hết, bả nhịn ăn nhịn mặc lo cho con cái, nhiều lúc ổng nhậu đến quá luôn bả cũng nhịn mà không nói, mà ba em không hiểu mẹ càng im ổng càng làm tới, mẹ em bực mình lên chửi ổng thì có lúc ổng đánh mẹ em, có lúc ổng mắng mẹ em ngu, không biết gì, ổng nói tưởng ổng đi nhậu là ổng sướng sao, ổng đi để gắn kết tình anh em họ hàng, ổng nói mẹ em chỉ biết tiền, sống không biết ai, không ai dám đến nhà.
Mà mẹ em tối ngày làm không hết chuyện, không có thời gian ngủ luôn thì thời gian đâu mà đi chơi tới thăm người này người kia. Ổng nói sống nay chết mai, tiền bạc không quan trọng, ổng làm vậy để sau này mình chết họ hàng còn nhìn mặt người ta còn đến mà thắp cho cây nhang. Ổng còn lấy lí do là sau này mình có chuyện mở miệng ra người ta sẽ giúp, hoặc người ta quen người có thể giúp đỡ cho (ý nói bệnh của e e).
Mà em thấy tình nghĩa, quen biết gì cũng phải cần tiến bạc sòng phẳng chứ ạ, chứ ai mở miệng ra cái người ta giúp không đâu, ngược lại còn phải đưa tiền đút lót cho người ta nữa, vậy thì không quen biết cũng làm được mà, chỉ cần có tiền thôi là xong, vậy mà ông cũng lấy làm lí do được.
Nhiều lúc em muốn nói lại nhưng chưa biết cái lí để nói là gì, mong thầy và mọi người giúp em được không ạ?