NGƯỜI GỬI: PHẠM QUANG LUÂN
Em chào thầy và mọi người a!
Em năm nay 23 tuổi , cưới vợ và có con lúc năm em 19 tuổi . Hôm nay em viết ra những dòng chữ này là thật sự em rất buồn em chẳng biết chia sẽ cũng ai và thật sự bây giờ em cũng chẳng biết phải làm gì bây giờ
Em từng là một thằng nhóc nghiện ngập , chẳng ai coi em ra gì và em nghĩ tương lai em mịt mù tăm tối chẳng biết đi về đâu ai cũng nói với em là em hết thuốc chữa rồi . Nhưng cho đến khi em cưới được vợ em và vợ em sinh cho em được một bé trai năm nay con em 3 tuổi . Con em cho em được cảm giác biết nhịn nhục người khác để kiếm tiền là gì , cho em biết được cảm giác đợi chờ 9 tháng 10 ngày , cho em biết được cảm giác lo lắng và hy sinh !
Chính vợ con em là người đã cứu em ra khỏi con đường tăm tối ấy và cho em biết được cảm giác làm 1 người chồng 1 người cha co trách nhiệm là như thế nào . Em cố gắng làm việc 2h sáng em dậy phụ vợ chuẩn bị đồ bán ( vợ chồng em bán bún thịt nướng) , tới 5h sáng em với vợ con em cùng nhau chạy từ quận thủ đức xuống bình thạnh để bán và bán tới 10h sáng em phụ vợ em dọn về rồi chở ngược vợ em về thủ đức rồi em bắt đầu chạy xuông bình thạnh lại để đi chạy Shoppee food đến tận 20h tối em về nhà thủ đức lại và kết thúc 1 ngày làm việc !
Mọi thứ đều rất ổn cho đến ngày hôm nay em bị trật tự đô thị bắt xe bán và không tha cho em và không cho em bán nữa . Vợ chồng em năn nỉ rất nhiều nhưng mấy anh công an đó không tha cho em mặc dù em đứng sát vào lề em bán sau vạch trắng và không lấn ra ngoài vạch . Em lên phường đúng 6 lần và lên quận 5 lần em năn nỉ hết người này tới người khác nhưng ai cũng nạc vào mặt em , em tức và với lo lắng . Lo lắng vì còn ít ngày nữa là tết rồi nếu không buôn bán và chỉ chạy shipper thôi thi gia đinh nhỏ của em không đủ tiền đóng tiền nhà và tết vợ con em không co tiền em phận làm cha làm chồng đau lòng lắm .
Tức vì em đã từng lầm đường lạc lối và 2 anh công an hình sự bắt em và nói với em là : “ kiếm cái gì đó lương thiện mà làm bỏ đi mà làm người “ . Và rồi bây giờ em đã làm con người rồi thì lại triệt đường sống của em . Còn e đi shippper em nhìn không rõ địa chỉ em đi lố em quay lại ngược chiều lai một tí để tới điểm giao cách đó 10m thôi thi bị giao thông bắt em vào em năn nỉ hết lời túi em co 187k nở lòng nà lấy luôn của em ! ;)))
Viết ra những dòng này em biết là nó tếu lắm nhưng thật sự ngày hôm nay tệ lắm đối với em và em cám ơn mọi người và thầy đã đọc bài tâm sự này của em và cũng xin lỗi mọi người vì em học đến lớp 9 em nghĩ cũng không biết viết vậy có đúng không hy vọng co gi sai xót mọi người bỏ qua cho em . Em xin cám ơn ạ !