Listen

Description

Send a text

Em xin phép giấu tên

Em năm nay 30 tuổi, là nhân viên văn phòng.

Trước kia em luôn cảm thấy cv vp khiến em sống mòn nhưng lại ko dám nhảy việc sang tín dụng ngân hàng vì sợ chạy chỉ tiêu ko nổi. Thế là em cứ mòn mỏi làm nv vp lương 7 triệu tháng. Ko tiêu pha gì nhiều nhưng cũng chẳng tiết kiệm được bao nhiêu. đôi lúc e cũng có thôi thúc thay đổi, nhưng thụ động nên cũng chẳng biết làm gì.

Em quen chồng em qua nhà giới thiệu, tìm hiểu rồi kết hôn. Anh ấy làm công chức nên lương cũng chỉ tầm ko đến 10 triệu/ tháng. Trước khi kết hôn e cũng biết nhà chồng nghèo vì lên thăm nhà mẹ chồng cũng kêu nhà bác nghèo lắm.

Bố mẹ e thì cũng quan điểm miễn ck em tử tế và cố gắng là được nên làm dần thì có, nhưng kết hôn xong nhà chồng cứ dần báo ra những khoản nợ. Từ nợ xây nhà, đến các em chồng dính vô tài xỉu, rồi bảo bị lừa, chẳng biết sao nợ nhưng cứ nhờ vả Ck em vì Ck em là con cả…có em chồng còn cắm cả xe của vợ. Ck em lúc nói lúc giấu em đứng ra giải quyết vì lý do ko muốn ngta đến nhà đòi, ông bà bố mẹ già yếu bệnh tật chịu ko nổi. Cuối cùng còn dính đến vay lãi ngoài lãi cao, rồi lúc đỉnh điểm ngta đòi sợ ảnh hưởng đến cv thì mới nói với vợ.

Thế là bao nhiêu tiền cưới tiền vàng sau khi kết hôn e phải đưa cho chồng giải quyết nợ hết mà vẫn như cái động ko đáy ( vì vay quá nhiều nơi chỗ này đập chỗ kia mà chỗ nào cũng lãi). Bố mẹ em vì thương em và nghĩ do hoàn cảnh gd Ck chứ anh ấy cũng tử tế nên giúp đỡ để cho a ấy thoát khỏi khó khăn nên âm thầm cho Ck em vay tiền trả nợ, nhiều lần cộng lại cũng hơn 250tr mà cuối cùng nợ nần vẫn chẳng đâu vào đâu. Bố mẹ em cũng có tuổi rồi, ngày ngày cũng nhặt nhạnh từng đồng từng hào tiết kiệm.

Cuối cùng vì em mà giờ cho con rể vay trả nợ bên Ck mà tương lai vẫn mù mịt. Bọn e kết hôn cũng hơn 2 năm chưa có con e đi khám biết là khó nhưng em cũng chẳng dám nghĩ đến có con vì thấy tương lai mù mịt quá (Bs khuyên nên sử dụng đến pp khoa học).

Ko ngờ giờ con lại đến một cách bất ngờ. Trc kia bọn em ở trọ riêng để tiện cho e đi làm, nhưng sau khi có em bé gd khuyên nên e chuyển về quê làm và sống với bố mẹ Ck, nhưng thực sự e thấy quá mệt mỏi khi nhà Ck cứ cả ngày than khổ quá, nghèo quá, từ ông bà nội cho đến bố mẹ.

Câu khổ lắm dường như thành một thói quen trong gia đình, đúng như một bài phải giàu trước kia em nghe thầy thu, nghèo nó hay xui lắm, ông nội Ck e ốm rồi ngã bệnh liên tục, tất cả lại nhờ cháu trưởng lo vì bố Ck em và o chồng em đều nghèo cả.

Chồng e stress và nhiều lúc cảm thấy như cùng đường bí lối, cũng hay suy nghĩ tiêu cực và chán nản. Bản thân em thì tự trách vì mình ko báo đáp gì được bố mẹ còn khiến bố mẹ phải lấy toàn bộ tiền dưỡng già ra đi lo cho mình, mà bố em vì lao động chân tay vất vả nên hay uống một chén rượu lúc ăn cơm, rồi hút thuốc, giờ có tuổi nên gan thận đều yếu, em rất sợ lỡ may bố ngã bệnh, bản thân e đi làm vp lương ko cao h bồng bế thêm con nhỏ chưa kiếm được nhiều tiền lỡ bố ngã bệnh ko biết phải làm sao.

Em tìm kiếm trên mạng và áp lực với việc kiếm tiền nhanh. Có đôi lúc e thấy ngta làm giới thiệu Cv cho mấy ứng dụng hẹn hò 18+ dc nhiều tiền e cũng nghĩ hay mình cũng làm cv giới thiếu đó đi miễn kiếm ra tiền nhưng r lại cũng sợ bị đồn thổi. Sợ nghiệp. Em cứ loanh quanh với những suy nghĩ vậy nên bỏ phí rất nhiều thời gian. Rồi lại tự trách. Rồi vật lộn với cuộc sống.

Em cũng biết mình cần học tập và phát triển bản thân nên cũng cố cái thiện tiếng anh để có cơ hội nghề nghiệp tốt hơn mà mãi chẳng đâu vào đâu. Nhiều khi nhìn lại e thấy mình thất bại và đáng trách thật sự.