Listen

Description

Send a text

Hạc


Con chào thầy Năm và gia đình Web5day ạ

Con năm nay 19 tuổi hiện tại đang học tập và sinh sống tại Hà Nội, con có đọc được bài tâm sự buồn vui và lời hồi đáp từ thầy, con như thấy mình trong câu chuyện của bạn. Con tự nhận thức rằng xuất phát điểm của mình thấp, mẹ con một mình nuôi 2 chị em ăn học, bố đã bỏ ba mẹ con đi từ khi con còn nhỏ. Khi con học đến lớp 12 mọi người khuyên rằng đi làm giúp đỡ mẹ, có học đại học sau này lại đi làm công ty hay chưa học xong đã lấy chồng chưa kịp báo hiếu; nhưng trong con có gì đó ngang bướng và nổi loạn, con muốn đi học tiếp và có công việc ổn định. 

Bản thân con đã từng đi làm công nhân cho công ty của Hàn, Trung khi con nghỉ hè 10, 11 hay thậm chí trốn học đi làm trong năm covid đầu tiên. Con cảm thấy khá trống rỗng và vô nghĩa khi mà ngày đi làm 11-12 tiếng sáng đi tối về hết 1 ngày lướt lướt điện thoại rồi đi ngủ, sống như vậy thực sự rất nhàm chán, con cảm giác tuổi trẻ thật vô nghĩa nếu cứ thế trôi qua, con không tìm thấy niềm vui động lực. 

Con quyết tâm ôn thi đại học và kết quả không tệ, nhưng con mắc sai lầm: chọn sai ngành học định hướng cho cả tương lai sau này. Kết quả báo đỗ nhưng con không nhập học, con nghỉ học đi làm công nhân cho đến kì nghỉ tết âm 2022, con nghỉ hẳn và ở nhà ôn thi lại. Có lẽ đây là giai đoạn khó khăn nhất với con trong 18 năm qua, những bất ổn về tâm lý, áp lực từ mẹ và họ hàng, con không nhận được sự ủng hộ về việc học lại. 

Con đã vượt qua, con đã đỗ đại học rồi ạ, như thầy nói lựa trường đại học nào học phí ổn ổn rồi học. Con có cân nhắc chọn ngành chọn trường học phí ổn với tài chính của mình để theo học. Hiện tại con đi học bằng toàn bộ số tiền mình kiếm được, con không dám xin mẹ hỗ trợ.

Trong một lần nói chuyện với chú (em trai của bố) chú hiện đang quản lí một công ti nhỏ. Chú hỏi con học đại học sau này đi ra làm nghề gì. Câu trả lời của con không thỏa mãn, hiện tại con đang học Ngôn ngữ học, con có định hướng cho bản thân viết content, dạy tiếng Việt cho người nước ngoài. Nhưng những gì con nói là không thực tế, với chú là vậy, chú nói rằng nhìn thì có vẻ con biết mọi thứ nhưng thực ra con lại chẳng biết gì cả giống như thùng rỗng kêu to vậy, trong con còn nhiều mơ mộng, chú không thấy được sự trưởng thành của con trong 2 năm qua. Những gì chú coi trọng ở con là liệu con có biết rửa bát đúng cách không, con có biết dọn dẹp 1 căn chung cư sao cho sạch không hay đơn giản là bổ một quả dưa bài trí mời khách. Chú coi trọng những điều đó hơn là việc học, học có vẻ hoành tráng đó, nhưng học sao để biết làm biết kiếm ra tiền chứ không phải học xong rồi bỏ đó. 

Những lời chú nói khiến con suy nghĩ rất nhiều, con cảm giác có gì đó về tiêu chuẩn kép ở đây, và tất nhiên con không bị lung lay vì con đã định hướng cho mình nhưng lại được cho là không thực tế, con bị áp lực rằng đi học để làm sao ra kiếm tiền nhanh nhất... con vẫn còn bế tắc về điều này, con đang có dự định học viết contet SEO nghiêm túc, trong con vẫn muốn giúp đỡ cộng đồng con tham gia tình nguyện thay vì chọn đi làm thêm...

Câu chuyện của con có hơi dài, câu cú có phần lủng củng. Con cảm ơn thầy Năm và mọi người đã đọc và sẻ chia ạ.